Lá và Đá
Ai bảo cây không biết buồn biết khóc?
Ai bảo đá không biết tủi biết sầu?
Cây không buồn sao lá lại buông mau?
Đá không sầu sao lại phủ rêu xanh?
Lá buông cành để lá
xanh trỗi dậy
Đá ôm rêu ngẩn ngơ lúc chiều tà...
Lá vàng rơi tạo nên
trời thu ấy
Ai bảo đá không biết tủi biết sầu?
Cây không buồn sao lá lại buông mau?
Đá không sầu sao lại phủ rêu xanh?
Lá buông cành để lá
xanh trỗi dậy
Đá ôm rêu ngẩn ngơ lúc chiều tà...
Lá vàng rơi tạo nên
trời thu ấy
Để xuân sang mơn mởn sắc xanh rờn
Khi đông tới đá tìm rêu sưởi ấm
Hạ nước về lủi thủi phút chia tay...
Lá kia rồi cũng trôi theo dòng nước
Đá vững lòng trước con sóng được không?
Lá bâng quơ theo dòng sông vạn biến
Hỏi đá rằng...mãi là đá hay chăng???
Khi đông tới đá tìm rêu sưởi ấm
Hạ nước về lủi thủi phút chia tay...
Lá kia rồi cũng trôi theo dòng nước
Đá vững lòng trước con sóng được không?
Lá bâng quơ theo dòng sông vạn biến
Hỏi đá rằng...mãi là đá hay chăng???
Hồng Linh
PD: Bổn Khánh

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
hong_linh8@yahoo.com